Vì Đời Không Cho

Vì Đời Không Cho 425

Trần Hằng
Có đôi người vô tình đi ngang đời nhau
Hát mùa yêu đầu một chiều nắng tắt song thưa
Hạ buồn héo úa heo may tiếp thu vừa sang
Hoang mang thoả lấp dâng tràn
Mong đời đừng bức li tan.
[ĐK:]
Thôi nhé cho người về với yêu thương
Vì sao trách nhau khi đời đã an bài
Ai oán đôi người một kiếp chia phôi
Tình đầu: trắng tang cơn mộng vàng.
Người lòng mơ hồ, u ám quá khứ ấu thơ
Kẻ từ ra đời lầu vàng, gác tía nguy nga
Sầu lên đôi bóng, nhân gian mấy ai vì nhau
Người đi về chốn thiên đàng
Kẻ ngồi lạnh lùng nghĩa trang.