Tuyết lạnh

Tuyết lạnh 548

Dương Hồng Loan, Hữu Khương

Tại anh đó nên duyên mình dở dang
Em nào mộng mơ quyền quý cao sa
Một căn nhà nhỏ đôi trái tim vàng
Một giàn thiên lý giăng ngang
Đường tình hai đứa thênh thang.

Tại em đó nên duyên mình lẻ loi
Ai ngờ rằng đâu tình đã chia phôi
Tại em không hiểu hay bởi do trời?
Trời đày hai đứa hai nơi
Để giờ đây thấy buồn cả đôi.

[ĐK:]
Khi xưa không nói nên đâu ngờ
Để giờ anh trách em ơ thờ
Để giờ anh trách em hửng hờ
Xa người yêu đành phụ bạc lời yêu thương
Cho tình yêu tan tác cho đôi đường chia ly.

Giờ xa cách nhau xin hiểu vì đâu
Anh đừng giận em đừng trách chi em
Thì thôi kỷ niệm mình khắc trong lòng
Tình đầu nay đã không mong
Cầm bằng ôm tuyết lạnh mùa đông.