Sẽ không còn nhau nữa

Sẽ không còn nhau nữa 17

Nipe, Bằng Cường

Ngày mai sẽ không còn em đi bên anh ,
Sẽ không còn ai quan tâm anh, sẽ không còn ai ở bên cạnh.
Ngày mai đôi ta đành chia xa hai nơi,
Anh không thể quên đi em ơi, yêu thương tựa như một cơn gió.

Phố vắng một người, chỉ còn lại bóng dáng nụ cười.
Vội vàng nhẹ khép đôi mi lại, để ngăn dòng lệ sầu cứ rơi.
Có lẻ giờ này một người vẫn nhớ đến một người.
Nụ cười giờ héo úa rã rời, nhìn lại thời gian chơi vơi.

Ngày mai chỉ riêng mình ta trong cơn say,
Chỉ riêng mình ta em đâu hay, chỉ riêng mình ta với những đắng cay.
Ngày mai sẽ không còn bóng dáng nổi nhớ,
Sẽ không còn em để mộng mơ, sẽ không còn nghe những hơi thở.

Em, em đã yêu và rồi em đã mơ, từng ngày em vẩn luôn mong chờ.
Anh nỡ dối gian để lòng em nát tan, vậy là ta xa nhau từ đây.

Ngày mai sẽ không còn em đi bên anh ,
Sẽ không còn ai quan tâm anh, sẽ không còn ai ở bên cạnh.
Ngày mai đôi ta đành chia xa hai nơi,
Anh không thể quên đi em ơi, yêu thương tựa như một cơn gió.


Phố vắng một người, chỉ còn lại bóng dáng nụ cười.
Vội vàng nhẹ khép đôi mi lại, để ngăn dòng lệ sầu cứ rơi.
Có lẻ giờ này một người vẫn nhớ đến một người.
Nụ cười giờ héo úa rã rời, nhìn lại thời gian chơi vơi.

Có tiếng nước mắt rơi thật buồn, có những nổi nhớ theo từng ngày.
Có nuối tiếc cũng muộn màng có trách móc cũng lỡ làng.


Phố vắng một người, chỉ còn lại bóng dáng nụ cười.
Vội vàng nhẹ khép đôi mi lại, để ngăn dòng lệ sầu cứ rơi.
Có lẻ giờ này một người vẫn nhớ đến một người.
Nụ cười giờ héo úa rã rời, nhìn lại thời gian chơi vơi.

Anh, anh đã yêu và rồi anh đã mơ, từng ngày anh vẩn luôn mong chờ.
Em, nỡ dối gian, để lòng anh nát tan, vậy là ta xa nhau từ đây.

Phố vắng một người, chỉ còn lại bóng dáng nụ cười.
Vội vàng nhẹ khép đôi mi lại, để ngăn dòng lệ sầu cứ rơi.
Có lẻ giờ này một người vẫn nhớ đến một người.
Nụ cười giờ héo úa rã rời, nhìn lại thời gian chơi vơi.