Rồi Cũng Sẽ Quên

Rồi Cũng Sẽ Quên 275

Hamlet Trương
Rất có thể một ngày, mình lại sẽ yêu
Nhưng chẳng phải yêu nhau, mà yêu một ai đó
Vẫn sẽ cười thật tươi như thế
Vẫn sẽ ngồi cạnh bên như thế
Mà bàn tay anh, không còn chạm vào em nữa
Rất có thể một ngày, trong những đám đông
Ta sẽ nhận ra nhau nhưng chẳng chào nhau nữa
Sẽ chẳng còn vì em vui sướng
Cũng chẳng còn vì em đau đớn
Đôi chân tự do vậy mà lại thấy buồn
Yêu làm chi, để giờ mình không là chi
Để rồi chẳng câu biệt ly
Vội vàng mình quay mặt đi
Đời lạnh lùng hơn từ khi
Chẳng còn nhớ nhớ thương thương
Người này đành quên người kia dẫu buồn
Yêu thật yêu, để giờ mình đau thật đau
Lời thề ngày xưa giờ đâu
Mà mềm lòng xa lìa nhau
Nhủ lòng rằng thôi thì thôi
Từng ngày thời gian dần trôi
Rồi ta cũng sẽ quên thôi mà…