Nobita

Nobita 409

Hải Rio
1. Một buổi chiều mưa nắng tự nhiên
Không hiểu sao nhớ em quá trời
Vội vàng tìm cái cớ đến bên em
Tránh việc phải bị ăn Bơ
 
Một cành hồng anh hái tặng em
Anh giấu nó trong tay áo mình
Chạy vội vàng hấp tấp vướng ngay con gì nó nó thò đầu nó ra
 
Đau đau cục thịt quá đi tổ cha mi cục đá (hây) tổ mi đá vấp tao (Đọc) ồ ố ô bực quá đi thôi, xước da luôn chảy máu luôn rồi này
 
Vừa gặp mình em rất ngạc nhiên
Có cái chi sau lưng anh vậy
Tưởng là người bước đến cướp hoa cướp luôn đời trai
Ai ngờ là đâu không phải
 
Thật nhẹ nhàng em ghé vào tai
Có đau không đưa mông xem nào
Vẫn nhẹ nhàng như thế em mang bông băng em đắp vào vết thương
 
Ôi thôi đau lòng quá đi phải chi bị vậy sớm nương tay đau mông chết mất à (Đọc) ố ô ồ thượng đế biết không (Biết gì) con đã yêu thật rồi
 
2. Chẳng tình cờ cũng chẳng tự nhiên
Tôi với em yêu nhau đến giờ
Chặng đường dài có ánh mắt em
Dõi theo cho tôi động lực hoàn thiện hơn
 
Thật tuyệt vời năm tháng gần nhau
Dẫu có khi hai đứa bất hòa
Vẫn cầm chặt bàn tay chẳng buông
Dẫu cho có khi mưa ngập lối đi
Yêu em thật nhiều biết không
Nàng tiên trong lòng anh
 
Vì sao của đời anh ứ ư ừ có thật không vậy đó à (Nữ đọc) thật thật thật thượng đế biết không (Biết gì) con vẫn yêu em nhiều lá la là
Thượng đế biết không (Biết gì) chúng con nay đã chung đôi rồi