Lỡ chuyến đò duyên

Lỡ chuyến đò duyên 7

Cao Hoàng Nghi, Ngọc Thu
Em biết không anh tương em nhiều lắm,ba bốn năm rồi chẳng dám nói ra,anh sợ người ta chê mình nghèo khó, đen đúa quê mùa, ăn nói chẳng bằng ai. Không có em bao đêm anh sầu nhớ, năm sáu hôm rồi chẳng thấy bóng em đâu, vì tình duyên Mẹ Cha đã đính ước. Em bước theo chồng mà lòng thấy buồn sao. Trời cao lồng lộng mưa rào, ông sa xuống ngõ, bướm vào vườn hoa, anh thương người ta tại sao anh không nói, để bây giờ trách lỗi cho ai, ân tình đành thôi hẹn kiếp sao. Năm tháng qua anh thương em nào biết, tha thiết đậm đà chỉ có mỗi em thôi, rồi ngày mai mình xa nhau mãi chẵng có duyên nợ tình giờ buồn miên man.